viernes, 30 de mayo de 2014

bé Ti-a

Hôm nay bạn mình sanh em bé.

Bé tên là Tia (đọc là Ti - a, chứ đừng đọc là "Tia" hay "Tía", bạn mình nó đau lòng) hehe..

30.05.2014


Mỗi lần trời mưa là mình nhớ nhà.

30.05.2014

miércoles, 28 de mayo de 2014

10.000 km

"¿Qué hay tan importante en ese espacio que siempre me tengo que quedar fuera?"

10.000 km

al fin y al cabo somos los que crean la distancia.

o

¿es la circunstancia?

o

¿nos colocamos en una distancia de 10.000 km aunque nos sentamos en el mismísimo sofá en el mismísimo momento?

o
¿el hecho de que no nos veamos en persona, nuestros almas se pierden?

P.D: "10.000 km" es una película española. Una tarde con lluvia decidí entrar allí, sentándome en aquella butaca, pensando en los dos protagonistas de la película. Ellos son nada más que miles y miles de parejas en la vida real intentando luchar contra la distancia, esforzándose para vivir o más bien "adaptarse" con lo virtual, echándose mucho de menos uno al otro,y sobre todo pensando en un reencuentro feliz.

y yo me callo.

28..05.2014

viernes, 23 de mayo de 2014

mecanismo de defensa

"El cerebro humano tiene mecanismo de defensa"

escribiré algo de este tema.

era una frase hallada en una clase de enseñar cómo trabajar con los equipos informáticos.

23.05.2014

miércoles, 21 de mayo de 2014

Lewis Hine

Creo que tarde o temprano encontrarás lo que buscas.

como en mi caso con este fotógrafo.. me encanta una fotografía suya y llevo años buscando su nombre ..

y..de repente aparece tranquilamente y aquí se queda en mi pequeño patio de paz.


Otro día escribiré de Paulo Coelho y su aventura de los sueños.

21.5.2014

Cesc

Dibujo de Cesc

Escribiré algo sobre él después..

21.05.2014


martes, 20 de mayo de 2014

diálogos de dos



...
- Estoy perdida..

                                     - Es normal.

- ¿Te pierdes mucho?

                                    - Con interrupciones de alegría. Sí.

- Wow, lo que acabas de decir es muy bonito.."interrupciones de alegría". Lo anotaré en mi diccionario.

                                    - Te lo regalo.

- Muchas gracias!!!

                                    - Te lo regalo por ser una

                                    - interrupción.

Y así se acaba la conversación sin más.

"Mariposas en el estómago" se sienten los dos.

20.05.2014
para J.M.

domingo, 18 de mayo de 2014

live wise... ¿?

Hôm nay mình xem một đoạn clip, trong đó có đoạn người ta khuyên là nên nhìn trước, nhìn sau, nhìn xuôi nhìn ngược trong cuộc sống chứ không nên để dòng đời cuốn đi..người ta nói là phải sống một cách khôn ngoan..

Uhm..

Mình không biết nữa, mình nghĩ là mình không đồng ý lắm đâu...Nếu như mình cứ nhìn trước, nhìn sau, nhìn xuôi, nhìn ngược, thì có khi, khi mình "hoàn tất" quy trình "nhìn tám phương chín hướng đó"thì cơ hội để làm điều đó đã biến đi đâu mất tiêu rồi. Cũng giống như mình cứ chần chứ, bứt từng cánh hoa cúc và nói "yêu", "không yêu", "yêu", "không yêu". Nếu lỡ như bứt hết cánh hoa cúc và kết quả là "không yêu" thì người mình đang tơ tưởng không yêu mình? và nếu lỡ như kết quả là "yêu" thì mình sẽ tí tởn reo lên "À, thì ra anh ấy yêu mình"?

Câu hỏi được đặt ra là nếu anh ấy yêu mình thì sao anh ấy không nói với mình mà lại đi thổ lộ với đóa hoa cúc?

Mình nghĩ trong bất cứ chuyện gì mình cũng phải cần sự dũng cảm, thứ nhất là để đối mặt với điều đó hoặc ai đó hoặc một tình huống nào đó, và thứ hai là để đối mặt với chính mình. Thật lòng gật đầu thừa nhận với chính mình là mình đã yêu và mình bị thương, đối với mình cũng là sự dũng cảm. 

...
Có thể những gì mình viết nãy giờ là để chống chế, biện hộ cho việc mình không có nhìn trước nhìn sau trong cuộc sống, mình để dòng nước cuốn đi. Nhưng mình không hối hận đâu.
...
Mình không nên cứ đổ lỗi cho hoa cúc, mình phải sống hết mình, từng ngày từng ngày một, vì cuộc sống này là vô giá.

...
18.05.2014


for M.

Đến hôm nay thì mình viết.

Thật tình thì mình muốn bắt đầu viết lại cũng lâu lắm rồi, nhưng mình cứ chần chừ mãi.
...
Đến hôm qua thì mình biết là mình yêu. Cảm xúc thật lạ, nhớ hồi nào nhìn đâu cũng ra Hoàng Tử Bé.

...
M từ tốn, đi với M mình thấy mình như một cơn bão, cái gì cũng lẹ, cái gì cùng chạy. Đi dạo với M thì cơn bão chậm lại, có phần từ tốn hơn, và rồi cơn bão dịu dần và tan đi trong buổi chiều Barcelona.

Tới đâu thì tới nha, lần này sẽ không chờ mong hay mơ tưởng gì xa xôi hết, có bài hát nói là "we are just moment", càng nghĩ thì mình thấy càng đúng.
...

10.5.2014