martes, 30 de septiembre de 2014

Oniria e insomnia -

http://www.youtube.com/watch?v=3GqTzn7Hi3U

"será reencuentro inesperado en la noche azul..sí ya lo verás..

cuando me gire entre la gente, serás tú..sí ya lo verás"

30.09.14

i start to write, i need to write

short story
...
She said on the floor looking at him, and suddenly realized that she was unnecessary for him, even the painting in the apartment had more reason to exist in his world than her. He is independent, a brilliant example of a warrior, despite of lacking of his own team, he will stand still and will continue his own battle. 

She had no power and she was not a soldier, she lived a peaceful life with fantasy and hope, and again, hope and fantasy. She wanted to understand him, to feel his pain in order to be there, to appear right at the moment the pain invaded him, she just wanted to be there, to stop the pain, and then to "transfer" it to her world. 

She said on the floor watching him building his own wall, how could a human being spend time to build this kind of wall? self-defense? or just wishing to set him aside of the rest of us?

She felt hopeless. She could not even find the way to enter to the wall that he had built. Whenever she thought that she could go through it, he threw her ten miles away from it and by his gesture, he showed her that she had none of business in his wall's world. 

That was unfair for her. But that was the fact. The way he wanted her to see things under his view.

It was cruel for her. She had a heart and a soul. She gave them all to him, and threw away her dignity. She did throw it away long time ago when she decided to see him. She knew that at some points, she had to make a decision. And He was one of her big decisions in her indecisive universe. 

...
He embraced her every now and then, he threw her away every now and then. The insecurity in his love for her was obvious. He already built a wall for himself long time ago, he decided to be a solitude warrior in this world. He did not need companionship. He needed independence, how could she did not realize it at the first place?

...
She sit on the floor feeling her love for him blur in front of her heart and his wall.

30.9.2014
continuaré escribiendo..se me ha entrado las ganas de escribir, una manera de desahogarme. 

M.J y yo 

viernes, 4 de julio de 2014

bão lá

3.7.2014

Bão lá
con cá lòng tong sợ quá
núp ở dưới sâu
bể nước đục ngầu
sợ lá
...
bão lá
chiếc xe buýt co rúm ró
lá quay mòng mòng
bụi bay mịt mù
sợ lá
...
bão lòng
cô chạy đi tìm con cá lòng tong
hỏi xin trú bão
ít hôm.
...


Mình đã tưởng là sẽ không viết được thơ con cóc nữa. Cám ơn lá nha!

lunes, 9 de junio de 2014

dưa hấu

Ở bên này dạo này trời nóng quá. Nóng khô, không khí khô lại, gió cũng khô, hít thở một hơi là thấy lỗ mũi khô rang. Mấy bạn bên này thì sợ cái nóng ẩm bên mình, còn mình thì sợ cái nóng khô khốc này.
...
Hôm nay mình quyết tâm đi mua dưa hấu, cái này hơi quá nè, mua dưa hấu mà làm gì cần đến quyết tâm..Ừ, vì mình không ghiền ăn dưa hấu, mà trời nóng quá, lại đang là mùa dưa hấu, giá rẻ phát mê, nghĩ ra thì dưa hấu ngọt mát, nghĩ một chục lần từ bữa tới giờ thì hôm nay mình quyết định mua.

Mình mua nửa trái, lúc mua mình cũng đắn đo dữ lắm, xách nổi không ta? hay nhờ người ta cắt nhỏ hơn tí nữa? hay mình mua trái khác? nhìn kìa, trái dưa nhỏ giống như dưa hoàng kim cũng rẻ kìa, mà lại còn nhỏ bé tí nữa, xách về nhẹ tênh.

Nhưng rồi mình cũng rê nửa trái dưa hấu về nhà.
...
Mới nãy, đứng cắt dưa bỏ vào hộp tự dưng mình nghĩ tới má. Má mình thích ăn dưa hấu lắm, nhất là trời nóng, lúc nào đi làm về má cũng ghé chợ mua dưa về, má cắt sẵn, bỏ vào hộp để tủ lạnh để trưa ngủ dậy ăn. Nhìn má ăn dưa hấu thấy ngon gì đâu, nên mỗi lần má ăn là mình ăn. Lâu lâu má cũng hay nhắc lại chuyện ngày xưa hai má con đi xe buýt, trời nóng quá chừng, trên đường về, hai má con mua một trái dưa hấu về làm sinh tố uống, đã gì đâu.
...
Má kể chuyện hay lắm, rất là lôi cuốn, có khi chuyện đó cũ rích rồi, ví như chuyện lúc mình còn nhỏ, vậy mà mỗi lần má kể là mình lắng tai nghe, nghe hết mình, mình biết đầu đuôi câu chuyện ra sao luôn đó, nhưng mình vẫn thích nghe, nghe hoài.
Ba cũng khen má kể chuyện hay, nên lúc nào kể chuyện ba cũng nói, để má kể con nghe, má kể hay hơn, ba ngồi kế bên nè, ba nghe hết.
...
...
...
9.6.2014


kể cho ngày hôm qua:

Hôm qua thì mình nghĩ là lâu lâu chủ nhật nên ở nhà đế quan sát nắng. Nắng lúc 7,8 h chiếu vàng nơi hai cái cửa sổ hình bầu dục bé tí, nắng lúc 12h chiếu nghiêng vào phía cái cửa sổ lớn hơn, lúc đó thì nên đem quần áo ra để hướng đó cho khô, nắng buổi chiều chiếu chang hòa nguyên cửa sổ lớn, ngồi đó học bài kế toán thấy mấy con số cuối cùng cũng có sự dễ thương của nó.



domingo, 8 de junio de 2014

hôn 1000 cái

Dạo này ba má mình cạnh tranh "khốc liệt" quá..tuần trước ba nói ba hôn mình một ngàn cái, má nói má hôn mình một ngàn rưỡi.

Tuần này ba có chuẩn bị sẵn, lúc má nói má hôn mình một ngàn rưỡi cái, ba liền nói "ba hôn con hai ngàn cái luôn"..

...

Từ hồi bắt đầu chiến dịch "một ngàn nụ hôn" tới giờ, tính đi tính lại mình có thể tự tin tranh chức "Million Kiss Baby" rồi..

cười mỉm chi..

8.06.2014

Lam

Nghe nhạc của Lam.

"Tự sự"

8.6.2014

P.S: Anh Hai mình thích Thanh Lam trước, mình thì lúc nào cũng ăn theo, nghe riết rồi cũng mê.


martes, 3 de junio de 2014

Truman Capote

Un libro de tres cuentos navideños, cada cuento te deja una marca inolvidable, te hace recordar de tu infancia, tus amigos de aquel tiempo.

Debería leerlos en inglés ya que es un escritor estado unidense, sin embargo, encontré su libro por casualidad cuando fui a la biblioteca de Terrassa. Lo leí en castellano y es realmente bonito, bonito.

4.06.2014

Eduardo Galeano

"Patas arriba
La escuela
del mundo al revés"


viernes, 30 de mayo de 2014

bé Ti-a

Hôm nay bạn mình sanh em bé.

Bé tên là Tia (đọc là Ti - a, chứ đừng đọc là "Tia" hay "Tía", bạn mình nó đau lòng) hehe..

30.05.2014


Mỗi lần trời mưa là mình nhớ nhà.

30.05.2014

miércoles, 28 de mayo de 2014

10.000 km

"¿Qué hay tan importante en ese espacio que siempre me tengo que quedar fuera?"

10.000 km

al fin y al cabo somos los que crean la distancia.

o

¿es la circunstancia?

o

¿nos colocamos en una distancia de 10.000 km aunque nos sentamos en el mismísimo sofá en el mismísimo momento?

o
¿el hecho de que no nos veamos en persona, nuestros almas se pierden?

P.D: "10.000 km" es una película española. Una tarde con lluvia decidí entrar allí, sentándome en aquella butaca, pensando en los dos protagonistas de la película. Ellos son nada más que miles y miles de parejas en la vida real intentando luchar contra la distancia, esforzándose para vivir o más bien "adaptarse" con lo virtual, echándose mucho de menos uno al otro,y sobre todo pensando en un reencuentro feliz.

y yo me callo.

28..05.2014

viernes, 23 de mayo de 2014

mecanismo de defensa

"El cerebro humano tiene mecanismo de defensa"

escribiré algo de este tema.

era una frase hallada en una clase de enseñar cómo trabajar con los equipos informáticos.

23.05.2014

miércoles, 21 de mayo de 2014

Lewis Hine

Creo que tarde o temprano encontrarás lo que buscas.

como en mi caso con este fotógrafo.. me encanta una fotografía suya y llevo años buscando su nombre ..

y..de repente aparece tranquilamente y aquí se queda en mi pequeño patio de paz.


Otro día escribiré de Paulo Coelho y su aventura de los sueños.

21.5.2014

Cesc

Dibujo de Cesc

Escribiré algo sobre él después..

21.05.2014


martes, 20 de mayo de 2014

diálogos de dos



...
- Estoy perdida..

                                     - Es normal.

- ¿Te pierdes mucho?

                                    - Con interrupciones de alegría. Sí.

- Wow, lo que acabas de decir es muy bonito.."interrupciones de alegría". Lo anotaré en mi diccionario.

                                    - Te lo regalo.

- Muchas gracias!!!

                                    - Te lo regalo por ser una

                                    - interrupción.

Y así se acaba la conversación sin más.

"Mariposas en el estómago" se sienten los dos.

20.05.2014
para J.M.

domingo, 18 de mayo de 2014

live wise... ¿?

Hôm nay mình xem một đoạn clip, trong đó có đoạn người ta khuyên là nên nhìn trước, nhìn sau, nhìn xuôi nhìn ngược trong cuộc sống chứ không nên để dòng đời cuốn đi..người ta nói là phải sống một cách khôn ngoan..

Uhm..

Mình không biết nữa, mình nghĩ là mình không đồng ý lắm đâu...Nếu như mình cứ nhìn trước, nhìn sau, nhìn xuôi, nhìn ngược, thì có khi, khi mình "hoàn tất" quy trình "nhìn tám phương chín hướng đó"thì cơ hội để làm điều đó đã biến đi đâu mất tiêu rồi. Cũng giống như mình cứ chần chứ, bứt từng cánh hoa cúc và nói "yêu", "không yêu", "yêu", "không yêu". Nếu lỡ như bứt hết cánh hoa cúc và kết quả là "không yêu" thì người mình đang tơ tưởng không yêu mình? và nếu lỡ như kết quả là "yêu" thì mình sẽ tí tởn reo lên "À, thì ra anh ấy yêu mình"?

Câu hỏi được đặt ra là nếu anh ấy yêu mình thì sao anh ấy không nói với mình mà lại đi thổ lộ với đóa hoa cúc?

Mình nghĩ trong bất cứ chuyện gì mình cũng phải cần sự dũng cảm, thứ nhất là để đối mặt với điều đó hoặc ai đó hoặc một tình huống nào đó, và thứ hai là để đối mặt với chính mình. Thật lòng gật đầu thừa nhận với chính mình là mình đã yêu và mình bị thương, đối với mình cũng là sự dũng cảm. 

...
Có thể những gì mình viết nãy giờ là để chống chế, biện hộ cho việc mình không có nhìn trước nhìn sau trong cuộc sống, mình để dòng nước cuốn đi. Nhưng mình không hối hận đâu.
...
Mình không nên cứ đổ lỗi cho hoa cúc, mình phải sống hết mình, từng ngày từng ngày một, vì cuộc sống này là vô giá.

...
18.05.2014


for M.

Đến hôm nay thì mình viết.

Thật tình thì mình muốn bắt đầu viết lại cũng lâu lắm rồi, nhưng mình cứ chần chừ mãi.
...
Đến hôm qua thì mình biết là mình yêu. Cảm xúc thật lạ, nhớ hồi nào nhìn đâu cũng ra Hoàng Tử Bé.

...
M từ tốn, đi với M mình thấy mình như một cơn bão, cái gì cũng lẹ, cái gì cùng chạy. Đi dạo với M thì cơn bão chậm lại, có phần từ tốn hơn, và rồi cơn bão dịu dần và tan đi trong buổi chiều Barcelona.

Tới đâu thì tới nha, lần này sẽ không chờ mong hay mơ tưởng gì xa xôi hết, có bài hát nói là "we are just moment", càng nghĩ thì mình thấy càng đúng.
...

10.5.2014